ĐƯA VỢ CON VỀ XỨ
Kiệt Tấn
Hôm nay anh đưa em và con về xứ
thôi em đừng hỏi
đất nước ta thanh bình
thiệt sao anh?
vì năm bốn lăm nước ta
tuyên bố tự do độc lập
năm năm bốn miền Bắc
nhảy hòa bình
năm bảy lăm khắp nước
truyền vang thanh bình thống nhất
chúng ta bỏ xứ đi lang thang đã
hai chục năm nay
anh làm sao biết được
đất nước ta đã thanh bình
thiệt sự?
Em hỏi anh
có phải đất nước ta
đã thanh bình thiệt sự?
em hãy nhìn gân đỏ còn nổi trong
tròng mắt người tù cải tạo
người lính trẻ khi xưa giờ
tóc đã hoa râm
trên cánh tay còn xâm cọp đầu
rằn
người đàn bà khô héo còn
thương khóc chồng con
mười lăm năm trước
chết khát ngoài biển nắng
giờ quay lại khúc biển đây còn
nhỏ lệ ròng ròng
cả nhà cô cậu anh và năm con
cũng đã một lần vượt
khơi rồi biệt tích
em đừng hỏi
đất nước ta đã thanh bình
thiệt sự?
thôi em đừng hỏi
bà con ta những ai còn ai mất?
Hai chục năm qua biết bao
chuyện đổi dời
Cuộc bể dâu nào có chừa ai
Thư nhận được họa
hoằn mỗi năm một cái
Em đừng hỏi
Nhà má anh có còn ở đường
Trần Công Lại?
Con đường đó đã
đổi tên Tây tên ta tên cách mạng ba hồi bảy
hiệp
Chỉ còn nhớ trước nhà có
gốc cây me cháy và cái sạp nước
Ba và anh Hai
chiều chiều ra đó ngồi nhậu rượu
đế lai rai
Nhắc chuyện đời xưa
Thuở cao tằng cố tổ anh làm
quan dưới thời còn vua Lê chúa Nguyễn
Thôi con đừng hỏi
”dis-moi papa,
est-ce-que… ?
con hãy rán nói tiếng cha sanh mẹ
đẻ
rủi ba có bí bà con còn hiểu
được giải đáp dùm
con dừng hỏi con Bác Năm có về
thăm xứ sở
tụi nó bây giờ Mary là Bob là Elisa
đứa lấy chồng Mỹ
đứa cưới vợ Gia Nã Đại
đứa theo đạo dòng
đứa cạo đầu chừa
chóp nhuộm xanh nhuộm đỏ
Con cũng đừng hỏi
ba dân Tây hay dân mít?
ba sanh đẻ ở Bạc Liêu
có quốc tịch Tây hồi nào không
biết
giờ qua Tây hồi tịch lấy
thẻ thông hành có chạy cờ tam sắc
đi làm ăn lui tới cũng tiện
bề
ông nội nói dòng dõi ta vốn Trung Kỳ
cộc cạch
đi vào Nam bằng ghe bầu chuột
khoét
bà nội nói gốc rễ ta là gốc
rặc Nam Kỳ
trong bụng ba cũng bán tín hồ nghi
có lẽ ba là dân Giao Chỉ có lai Chàm chút
ít
Em đừng hỏi
anh có còn nhớ nơi chôn nhau cắt rún?
anh còn nhớ rõ bún nước lèo cá
bống kèo cá chốt
cầu Quay cầu Sắt xóm Mới xóm
Làng
Trà Kha Trà Khứa đóng đáy đóng
đăng
biển nhãn mênh mông đêm rằm thơm
phưng phức
bây giờ nhà nước đốn
rạp cây trồng khoai mì xuất khẩu
anh về quê cũ
thiếu mùi nhãn đêm khuya chắc trong
dạ cũng ngậm ngùi
Con hỏi ba
biển chổ này tên gì mà gió rít rợn
người?
ba chỉ biết chỗ này cậu
Bảy con bị bắn nát ngực
mợ Bảy bị hiếp dâm cả
chục lần
xong hải tặc đập đầu
xô xuống biển
đứa con hai tuổi mất mẹ
khóc ré
cũng bị ném vào sóng dữ
chìm luôn
Em hỏi anh
về Vĩnh Long muốn thấy gì
ở đó?
anh muốn thấy lại Cây Da Cửa
Hữu
nhưng có lẽ cái Miểu Bà đã
bị đập tiêu
nhường chỗ thờ anh hùng cách
mạng
anh muốn đêm trăng thanh gió mát
đi đò qua chơi cù lao An Thành
nhưng không biết tràm mắm dừa
có còn um tùm chi chit
hay đã bị chặt đốn tan
tành
nhường chỗ nhà nước
dựng trại tập trung cải tạo
Con hỏi ba
có phải con sanh đẻ Bình Hòa?
ờ khi xưa địa danh đó Bình
Hòa
bây giờ có thể khoác cái tên gì lạ
hoắc
cũng như Sài Gòn mang tên thằng
đồ tể
hay Miền Nam bị cưỡng bức
đùng đùng
mà đường xá xưng danh là Nam
Kỳ Khởi Nghĩa
Em hỏi anh
nơi nào anh muốn đi thăm
viếng?
anh thú thiệt muốn đi thăm
ruộng dưa gang
chỗ lùm cây đêm trăng cũ anh làm
tình với Tuyết
xin em chớ hờn ghen giận dỗi
vì dù sao Tuyết cũng đã chết
từ lâu
hồi chưa có chiến tranh Việt
Mỹ
chưa có giải phóng
anh xót thương nàng hẩm hiu một
kiếp
nhưng nghĩ lai
nàng còn mát thân hơn bà con ta rất
nhiều
Con hỏi ba
biểán chỗ này tên gì mà sao
nước xoáy dữ tợn?
ba chỉ biết
chỗ này bạn ba vượt biển
chìm tàu
anh ta lặn xuống moi tìm
khi vớt được vợ con
dẫy tê tê trên tay bồng máu còn trào ra miệng
chỉ một đêm sáng ngày
tóc anh đang đen bỗng trở thành
bạc trắng
Em dừng hỏi
không biết chị Năm bây giờ còn
ở chỗ cũ?
anh nghe nói
anh Năm đã chết trong trại
Sơn La
chị Năm lấy chồng thằng
cán bộ răng đen mã tấu
hơn chục năm đẻ con bay con
lũ
gặp chị giờ và các cháu đây
mới biết xưng hô cách nào cho
phải lẽ
Em đừng hỏi
về xứ có muốn gặp lại
bạn cũ
ờ thì anh cũng muốn gặp
lại bạn cùng quân ngũ
sau ngày giải phóng nghe đồn Hai Võ
cải danh trốn về làm ruộng Cầu Kè
làm ruộng không khá
hắn đổi nghề hốt
thuốc sửa gân
hốt thuốc không khá
hắn đổi nghề cu li vác đá
hắn vác đá sáng vác đá chiều quá
sức
điếc hết hai lỗ tai
giờ gặp lại đây
mới biết cách nào đối
thoại cùng bằng hữu?
anh cũng muốn thắp nhang ở
mộ bia thằng Gia
khi nó tử trận chôn ở nghĩa
trang Quân Đội
giờ cốt xương xe ủi
đất cào xúc đổ đi
anh mới biết cắm nén nhang cho nó
chỗ nào?
Em hỏi anh
có muốn gặp lại thằng Khôn
ờ bạn học chia tay bốn
chục năm có lẻ
hồi Giơ Neo nó đi tập kết
anh những tưởng nó nát thây khi xâm
nhập Đường Mòn
dè đâu ngày giải phóng
ông phó tiến sĩ trở về
cưỡng đoạt nhà bạn cũ
anh cũng muốn gặp lại xáng nó
bạt tai
nhưng không biết giờ chòm xóm có còn
để cho hắn ta sống sót
Em hỏi anh
về xứ mình tính sinh sống kế
gì?
hồi nhỏ xíu anh tính theo ông nội
học nghề chăn trâu làm ruộng
lớn lên anh tính theo ba làm thợ mộc
thợ bào
khi vào trường anh học ngành kỹ
thuật
qua xứ người thất nghiệp
mấy phen
làm đủ thứ nghề bá láp
giờ về xứ mình tính mở
tiệm hàng xén bán gạo muối nước tương
mở thêm quầy cho trẻ em
mướn sách
nhưng không biết xứ mình có còn
chăng trẻ em con nít
và trong nước có còn được
bao nhiêu cuốn sách đọc đỡ buồn
Em hỏi anh
về xứ có tính thăm chú Ba Biểu?
ờ chú Ba có vựa mắm nổi tiếng
chợ Long Xuyên
Tết nào chú cũng gởi biếu bà
con mắm thái ngon đặc biệt
từ ngày đất nước
độc lập
vựa mắm nhà nước quản lý
chú Ba đã chết từ lâu
bây giờ em ăn mắm vựa cũ
coi chừng bị trúng phong nổi ngứa
Em hỏi anh
Về Vĩnh Long có muốn thăm gì
nữa
ờ anh cũng muốn thăm bệnh
viện châu thành
trước sân có mấy gốc còng già
dừa lửa
hồi nhỏ anh thường ra đó
hứng mát chiều hè
bây giờ không biết nhà nước có
đốn bỏ cây xưa cất thêm xưởng
đẻ
hay cho đặt thêm máy móc tân kỳ
trang bị búa liềm cưa đục
khuếch trương nhà máy phá thai
cho nước ta theo kịp đà văn
minh xã hội
Con hỏi ba
biển chỗ này tên gì mà mây giăng mù
mịt?
ba chỉ biết nơi này hai chục
năm trước
chị con bị kiết lỵ
sưng cổ họng
không thuốc men
đêm tắt thở trong cơn sốt
dữ
xác quăng xa chìm xuống biển sâu
bây giờ không có đất mô
không có bia mộ
làm sao ba biết chị con chìm ở
chỗ nào
Em hỏi anh
về tới xóm mình muốn
thưởng thức món gì đặc biệt?
anh chỉ muốn ra ngồi quán cóc con
Sáu Nhỏ
kêu nó đem ra khô mực nướng
và xị rượu đế cay xè
anh nhậu vô tthấy trời đất
quay cuồng
hồi tưởng lại những
mối tình hai ba chục năm về trước
những Hồng những Hoa những
Liên những Trang những Cúc
những người con gái
đã cho anh mượn đôi môi
để uống mật ngọt
cho anh mượn đôi vú
để níu bắt thiên
đường
cho anh mượn thân thể
để anh cư ngụ
nhớ tới các em anh sa nước
mắt hai hàng
không phải vì tiếc thương
nắêm nuối
mà bởi không rõ các em giờ xiêu lạc
hà phương
kẻ may mắn còn nguyên vẹn hình hài
người kém may chắc đã cụt
tay mù mắt
Em hỏi anh
còn nhớ gì nữa?
anh còn nhớ những gái đĩ
có lẽ bây giờ các em đã trở
thành công dân lương thiện
bà mẹ bộ đội anh hùng
hay công nhân kiểu mẫu
khi sống thì lao động vinh quang
khi chết được lên thiên
đường của Bác
nhà nước tặng cho cái huy
chương có vẽ đầu Lê Nin bằng thiếc
nhân dân vỗ tay nhiệt liệt
đảng ghi ơn vô sổ mạ vàng
tên các em trong sổ bụi đời
kể như từ đây rũ sạch
Con hỏi ba
biển chỗ này tên gì mà sóng to quá
thể?
ba chỉ biết
ghe dì Nguyệt tới nơi này
lương cạn
người tình chết bạn
đồng hành xé thịt
dì Nguyệt giấu trái tim dưới
lớp áo hai ngày
tim sình thúi bị giựt quăng
xuống biển
dì Nguyệt nổi điên
nhảy theo vớt
chết chìm
Thôi em đùng hỏi
khi về xứ làm sao thăm mộ má?
hồi má chết ba chôn cất Gò Vấp
nhà nước quật mồ
ba đem má về vùi thây Thủ
Đức
nhà nước phóng đường
ba lại đào xác má dời đi
bây giờ ba đã chết rồi
anh còn biết lấy ai mà do la tung tích?
Thôi em đừng hỏi nữa
và đừng bẻ ngón tay lắc
cắc
ngồi đứng bồn chồn
bề gì mình cũng đã xa nhà hai
chục năm nay
giờ về sớm hoặc trễ
hơn một ngày thì có gì đâu khác
đất nước ta vẫn sờ
sờ ra đó
chuyện tang thương còn nguyên
vẹn mất đâu
ta vẫn là con rồng cháu tiên ràng ràng
trong sử ký
năm chục cái trứng bay bổng non
cao
năm mươi trứng kia chìm sâu
biển mặn
còn trứng nào theo vận nước lêu
bêu?
Con hỏi ba
cù lao gì trước mặt
ba đoán chừng đó là đảo Phú
Quốc
khi xưa ông Bác con kháng chiến Tây
nhốt rục xương
tới phiên bác con tắm nước vòi
chuồng Cọp
rồi chú con biệt giam hầm đá
tội cả gan chống nhà nước
nhân dân
bây giờ trên đảo xông tử khí
ngút trời
chắc xương tàn cốt rụi bà
con ta còn u hồn không ít
Thôi em đừng hỏi
anh làm bài thờ này tặng ai?
anh biết mình có tật làm thơ
vừa dở vừa dài
những người anh muốn
để tặng đã chết rũ từ lâu
thì thôi anh dành bài thơ này tặng cho
xứ sở
người ta làm thơ khi lòng mình quá
đỗi hân hoan hay khổ đau quá mức
anh viết mấy dòng trên vừa khóc
vừa cười
bởi khổ đau
nên anh biết mình còn chút tâm hồn sót
lại
em hãy coi như đó là điều
đáng kể
Vì em ơi!
sau cái thời buổi khốn kiếp
này
khi về với quê hương
anh sợ chúng ta sẽ không còn
được nụ cười nào
và cũng chẳng còn được
giọt nước mắt nào
để khóc.
Kiệt
tấn
Paris 1995